[TRANS] #Happy27thJaejoong Câu chuyện của Kim Jaejoong


Bởi vì dưới vẻ đẹp đó, ẩn sâu trong tâm hồn là một anh hùng thực sự.

—————

CÂU CHUYỆN CỦA KIM JAEJOONG

Rất lâu về trước, tại một nơi nào đó ở Hàn Quốc, một chàng trai 15 tuổi chào tạm biệt thành phố quê hương. Cậu thu dọn một ít hành lí, chào 8 người chị và bố mẹ, những người rất yêu thương cậu rồi lên tàu đến Seoul. Gia đình cậu vừa nhìn tấm lưng cất bước đi xa vừa khóc. Chàng trai nghe thấy tiếng những người cậu yêu thương đang khóc vì mình, nhưng sợ quay đầu nhìn lại, bởi vì chỉ cần nhìn lại thôi, cậu sẽ chẳng còn muốn đi nữa. Nhưng cậu không thể vứt bỏ ước mơ, cũng không muốn gia đình thấy những giọt nước mắt của cậu. Cứ thế, với chiếc áo khoác mỏng manh trong mùa đông giá lạnh, vì ước mơ của mình, chàng trai rời khỏi quê nhà, lần đầu tiên trong 15 năm để đến với một thành phố lớn mà cậu chỉ thấy trong những giấc mơ.

Cuối cùng, đoàn tàu ngừng lại. Khi bước xuống tàu, chàng trai nhìn thấy thành phố lạ lẫm nhưng đầy sức hút với vẻ đẹp lộng lẫy, những con đường tấp nập, ánh đèn lấp lánh, những thứ cậu ấy chưa hề thấy trước đây. Cậu cảm thấy lòng mình yếu đi vì tất cả quá lớn lao. Thật sự…cậu có thể tìm một nơi dành cho mình trong thành phố này không? Chàng trai do dự, niềm tin đã bị lung lay.

Nhưng ước mơ trong trái tim cậu không thể chết. Nếu cứ vậy trở về nhà, cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình vì đã quá hèn nhát, vậy nên, không có sự giúp đỡ của bất kì ai, chàng trai tự tìm thấy một căn hộ nhỏ như hộp cá ngừ…và gọi nó là nhà.

SM Entertainment, công ty giải trí hàng đầu tổ chức cuộc thi hát lần thứ hai. Chàng trai đã đi đến đó. Ở tiền sảnh, cậu thấy rất nhiều chàng trai giống cậu, hi vọng sẽ được chọn qua cuộc thi để trở thành một ca sĩ tuyệt vời. Tất cả đều ăn mặc rất đẹp. Họ mặc những bộ quần áo thời trang với một chiếc máy nghe nhạc mp3 hiện đại để luyện tập. Cậu nhìn xuống chiếc áo xám trơn và quần jeans của mình, cảm giác như đã thua một nửa trong trận chiến này.

Với số báo danh 12, cậu bước vào phòng thi. 5 vị giám khảo lạnh lùng như đá tượng đang nhìn cậu. Cậu rất hồi hộp, cho đến khi một vị giám khảo yêu cầu cậu mở miệng và hát.

Và giọng hát của cậu làm tất cả mọi người trong căn phòng đó rung động. Giọng hát đó là những gì trong sáng nhất, mềm mại nhất mà họ từng nghe. Khi lắng nghe cậu hát, bạn không thể ngăn nỗi buồn và xúc cảm bao phủ, nhưng bạn vẫn muốn tiếp tục nghe, nghe mãi, để bị nhấn chìm trong giọng hát ấy. Nhưng giọng ca của cậu vẫn còn quá mỏng, quá yếu.

Lý do chàng trai thắng cuộc là nhờ khuôn mặt hoàn hảo, làn da không tì vết và lông mi dài, những nét thanh tú còn đẹp hơn cả con gái, đôi mắt long lanh nước, làn môi mọng và da trắng như tuyết. Người ta bảo khuôn mặt cậu sinh ra là để trở thành ngôi sao giải trí.

Cậu kí hợp đồng với SM, một bản hợp đồng 7 năm. 2 năm luyện tập, cậu phải trả toàn bộ phí cho những bài học hát, nhảy và những lớp học khác, 5 năm tiếp theo cậu sẽ thực sự trở thành một nghệ sĩ. Nhìn thấy chính mình đang đến gần mơ ước, chàng trai kí bản hợp đồng dù biết rằng 2 năm tới cuộc sống sẽ rất khắc nghiệt với những khó khăn cậu chưa từng nếm trải, nhưng cậu biết, đây là ước mơ của mình, vì thế, không thể bỏ cuộc.

Thế rồi cậu bắt đầu hai năm khó nhọc của mình. Cậu biết gia đình mình không giàu, vậy nên cậu không bao giờ xin tiền bố mẹ. Hằng ngày cậu làm 3 công việc khác nhau. Khi mọi người đang chìm trong giấc ngủ say, nhà máy vừa in xong chồng báo nặng bằng người cậu, cậu sẽ lái chiếc xe đạp cũ kĩ và chuyển số báo ấy đến từng nhà một. Vào buổi chiều, cậu đến công trường để làm những công việc tạm bợ, khuôn mặt xinh đẹp lấm xi măng và bụi bẩn. Cậu phải giữ gìn giọng hát hay, bởi vì cậu muốn giống như những đàn anh. Sau những bài học nhạc vào đầu giờ chiều, để tiết kiệm vài đồng bạc, cậu đi bộ 3 tiếng đồng hồ đến một nhà hàng để làm phục vụ. Cậu im lặng lao động, im lặng gánh vác những công việc mà một cậu bé 15 tuổi không nên làm, im lặng làm mọi việc có thể để trải qua hai năm vất vả đó. Tất cả, cho cái ngày cậu sẽ được bao bọc trong ánh đèn rực rỡ.

Chàng trai làm tất cả mọi việc mà cậu có thể làm, nhưng vẫn không thể no bụng ba bữa một ngày. Mỗi khi lãnh lương, việc đầu tiên cậu làm là trả học phí, thậm chí phần còn lại chẳng đủ cho cậu ăn hay mua quần áo. Cuối cùng ngày nọ, cậu nhận ra không còn tiền để ăn nữa, cậu đã nhịn đói hai ngày ròng. Cơ thể yếu ớt của cậu lẽ ra còn không lê bước nổi, nhưng vì áp lực học phí cho những lớp học, cậu vẫn đi làm. Đêm đó, khi lau bàn trong nhà hàng, cậu thấy một khách hàng chừa lại nửa tô mì. Nó vẫn còn nóng. Cậu không thể chịu đựng cơn đói hơn được nữa, bàn tay cậu đang run rẩy…Cậu cầm thìa lên và bắt đầu ăn những sợi mì còn lại…Cậu tự hỏi tại sao bỗng dưng nó lại mặn đến vậy…Rồi cậu nhận ra những giọt nước mắt…đang rơi xuống tô mì mà cậu chẳng hề hay biết.

Một ngày kia, chàng trai bị ốm. Cậu bị sốt rất cao, nằm trong căn hộ nhỏ xíu suốt ba ngày liền. Tạ ơn Chúa, cậu đã nộp học phí, nhưng cậu mất 3 ngày lương, vậy nên một lần nữa, cậu dựng tấm thân gầy yếu dậy, đi bộ 3 tiếng đồng hồ đến nhà hàng.

Trên đường về cậu nhìn thấy một điểm hiến máu, dạ dày cậu lại đang rên rỉ. Chàng trai một lần nữa làm một việc cậu chẳng muốn làm…Cậu bước vào…Một tiếng sau, cậu đi ra với vài đồng bạc lẻ, lê cơ thể chẳng còn sức sống nào đến một cửa hàng và mua một gói bánh quy rẻ tiền nhất ở đó.

Cuối cùng, cậu vượt qua được 2 năm ấy và được chọn vào một nhóm 5 người. Công ty thông báo đây sẽ là một trong những nhóm nhạc xuất sắc nhất mọi thời đại. Mặc dù 5 chàng trai rất khác nhau, nhưng công ty tin rằng họ sẽ hoàn hảo khi đứng cạnh nhau. Cậu thấy mình thật may mắn khi được chọn vào một nhóm như vậy. Cùng lúc đó, vì lớn tuổi nhất, cậu có bốn “em trai” nhỏ tuổi hơn, những người ngưỡng mộ cậu.


Khi phát hành đĩa hát đầu tiên, dù chỉ có 2 bài hát, họ thống trị bảng xếp hạng Hàn Quốc, và phá tan định kiến rằng đĩa nhạc không thể nào bán chạy ở Hàn Quốc. Cậu cuối cùng cũng nếm được mùi vị của thành công, khi nhận được ngày càng nhiều lá thư từ người hâm mộ. Cậu hiểu rằng mọi thứ trong hai năm qua đều có giá trị của nó.

Nhưng chẳng có gì hoàn hảo, những khoảng thời gian đẹp đẽ, tàn nhẫn thay, lại luôn luôn ngắn ngủi. Lần đầu tiên họ tổ chức fan meeting, những người tham gia đều là fans của những thành viên khác. Nhìn hàng fans dài dằng dặc trước những thành viên khác rồi nhìn lại hàng của mình – chẳng có lấy một người, cậu muốn thét lên và òa khóc. Staff không muốn mọi thứ trông kì lạ nên đã xếp một ít fans đến trước mặt cậu. Cậu kiềm nén nỗi buồn, bắt đầu nói chuyện với một người hâm mộ nữ. Nhưng fan ấy lạnh lùng bảo “Tôi bị ép đứng ở hàng của anh, tôi không hề thích anh”…Trái tim cậu lại vỡ tan. Nhưng cậu đã không khóc, cậu thà cắn môi mình đến chảy máu còn hơn. Cậu không muốn khóc trước mặt ai trừ chính mình. Chàng trai chẳng hề biết tại sao fan không thích cậu, nhưng cậu cũng không biết rằng fans của cậu vẫn còn đợi ngoài tòa nhà vì căn phòng cho fan meeting đã chật kín…Trái tim họ cũng vỡ thành từng mảnh cùng cậu.

Một lần nọ cậu phát hiện ra nhờ đọc trên mạng, những người khác không thích cậu không phải vì cậu làm gì sai, mà là vì cậu quá đẹp…thậm chí những cô gái cũng ghen tị. Cậu cười thầm khi đọc những lời ngớ ngẩn ấy. Cậu không bao giờ bỏ cuộc, hằng ngày cậu vẫn mang khuôn mặt tươi cười chân thành với công chúng. Nhưng cậu càng cố gắng thì càng cảm thấy áp lực. Mỗi khi cậu mắc lỗi khi trình diễn, cậu lại lo lắng vì sợ mọi người sẽ ghét cậu hơn khi nhìn vào những lỗi đó. Dần dần, cậu ngừng mỉm cười trước ống kính, cẩn thận trong từng hành động và lời nói.

Nhưng lại vì thế, fans xì xào rằng cậu giả vờ trông thật cool, và công ty suy nghĩ về việc loại cậu ra khỏi nhóm. Cậu thật sự sợ hãi. Cậu không hề muốn rời khỏi mái ấm thứ hai, nhưng cậu hiểu rằng cậu chỉ là một “cơ thể” kiếm tiền cho công ty. Vì thế, nếu khách hàng mệt mỏi vì cơ thể này, công ty sẽ loại nó ra để thay bằng một người mới.

Cậu không bị thay thế. Cậu phát hiện ra fans mang tên cậu dạo trên phố hằng ngày, van nài công ty hãy giữ cậu lại trong nhóm. Em út của nhóm, Changmin, bất chấp quản lý cấm cản, đã khẩn cầu trước máy quay rằng nếu công ty đuổi cậu đi, em ấy sẽ xé bản hợp đồng và trở lại làm một học sinh phổ thông.

Chàng trai bật khóc. Cậu biết mọi thành viên trong nhóm đều có đam mê với âm nhạc. Changmin, người trẻ tuổi nhất, cũng như cậu, đã vượt qua biết bao nhiêu khó khăn để đứng ở vị trí hôm nay. Cậu trân trọng những gì cậu có nhiều hơn nữa, bắt đầu tập luyện chăm chỉ hơn để cảm ơn fans, và muốn thể hiện thật tốt trước những người hâm mộ yêu quý cậu. Trong những buổi concert, lúc nào cậu cũng nhìn khán giả xung quanh, đạo diễn bảo nom cậu rất buồn cười khi hát. Chàng trai đáp ca sĩ nên tập trung nhìn vào một điểm khi trình diễn nhưng cậu không làm được, vì cậu muốn thấy từng khuôn mặt của fans, cho dù lên hình rất xấu xí, cậu cũng chẳng màng.

Một lần nọ, cậu bị ngã khi đang tập nhảy…Cậu đã nghĩ cú ngã đó bình thường thôi. Nhưng lần này cậu không thể nào đứng dậy, đầu gối cậu đau đến tê dại, cậu gập người lại và bắt đầu run lên trong góc phòng. Leader, Yunho, không nói lời nào, cõng cậu trên lưng và đưa cậu đến bệnh viện gần nhất. Qua khe cửa phòng cấp cứu, cậu thấy bốn hình bóng quen thuộc sau cánh cửa. Đang lo lắng cho cậu, cầu nguyện cho cậu.

Bác sĩ nói đầu gối bên phải của cậu bị tổn thương rất nghiêm trọng, cậu phải phẫu thuật sớm và đó là một cuộc đại phẫu nên cậu cần nghỉ ngơi một thời gian dài sau đó. Nhưng cậu từ chối. Ngày thứ hai sau ca phẫu thuật, cậu đến sân vận động  Seoul Olympic cùng những thành viên còn lại theo lịch trình để gặp fans. Trước buổi fan meeting, Yunho luôn đứng cạnh cậu, không rời xa cậu dù là một giây. Trong buổi họp fan, họ hỏi Changmin mong muốn điều gì trong năm mới, Changmin đã trả lời “Tôi ước hyung sẽ chóng khỏe lại”.

Chàng trai ghét khóc lóc. Cậu nhìn xuống, cố gắng hết sức để nước mắt không rơi ra. Cuối cùng cậu nhìn fans và thấy họ đang khóc vì cậu. Trái tim cậu vỡ tan. Cậu cầm mic và nói “Tôi không đau chút nào, thật đấy, vì vậy xin đừng khóc vì tôi, hãy cười với nhau, nhé?” Đó là lần đầu tiên cậu nói dối mọi người, chỉ mới 24 tiếng sau ca phẫu thuật, làm sao có thể không đau được? Nhưng cậu đã chịu đựng cơn đau đó, vì tình yêu dành cho fans.

Rốt cuộc cậu cũng hồi phục. Cậu ăn mừng cùng bạn bè. Trên đường về nhà, cậu bị bắt vào đồn cảnh sát vì lái xe trong lúc say rượu. Yunho đến đón cậu về, chẳng nói lời nào nhưng cậu biết cậu đã làm Yunho và mọi người thất vọng.

Công ty để cậu im lặng trong hai tuần. Cậu hiểu đây thực sự là hình phạt nhẹ nhất cho hành động ngu ngốc của cậu, và cậu cũng biết những thành viên đã xin công ty rất rất nhiều lần, vậy nên cậu mới không bị đuổi đi. Vì thế, trong buổi fan meet tiếp theo, cậu nhất định xin lỗi mọi người. Đó là lần đầu tiên cậu khóc trước mặt fans…khi họ nói rằng họ đã tha thứ cho cậu và vẫn yêu thương cậu rất nhiều.

Chàng trai bắt đầu trở nên nổi tiếng hơn. Người ta bắt đầu nhìn nhận cậu không chỉ vì khuôn mặt hoàn mỹ. Cậu là một nhạc sĩ đầy nhiệt huyết với giọng ca tuyệt đẹp và còn là một con người dũng cảm không hề sợ hãi đối mặt với lỗi lầm. Những từ ngữ đơn giản “Chúng em tha thứ cho anh” từ fans đã mang đến cho cậu niềm tin để tiếp tục.

Chàng trai đó, là Kim Jaejoong, thành viên của nhóm nhạc nổi tiếng nhất Hàn Quốc, DBSK. Công ty đã cho cậu nghệ danh YoungWoong Hero Jaejoong. Vì thế mỗi lần muốn khóc, cậu lại nhắc nhở chính mình là cậu không thể…vì cậu là Hero Jaejoong và một Anh hùng không khóc…Một anh hùng sẽ chiến đấu đến cùng và giành chiến thắng.

Một người hâm mộ DBSK từng nói, lần đầu tiên nhìn thấy Jaejoong, cô ấy đã nghĩ tên anh ấy không thể là Hero vì chẳng hợp với hình tượng mong manh, nhưng giờ đây cô đã hiểu tại sao tên anh lại là Hero. Bởi vì dưới vẻ đẹp đó, ẩn sâu trong tâm hồn là một anh hùng thực sự.

Credit: Cassiopeia-family.com/forums (CSSPF)
Shared by: jaejoong_love33 +DBSKnights +Fangirlmitz
V-translated by:
D @DBSKinfo
PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDITS

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s